Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Yêu Thầm Thành Thật
C11

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:41:40 | Lượt xem: 2

14.

Tôi mở tài khoản của mình.

Bình luận khen ngợi mới nhất viết như thế này – – “Trầm Cận Bạch khẳng định yêu thầm Hạ Chi!!! Gia đình đồng ý thì hãy đẩy tôi lên top comment!”

“Đồng ý!!!”

“Chị em cố lên! Hai người bọn họ là thật, chỉ là còn chưa vượt khỏi tình trạng “trên tình bạn dưới tình yêu”mà thôi!”

Tôi kiềm chế khoé miệng muốn ngoác rộng ra thành biển Thái Bình Dương, cho mấy cái bình luận nghìn tim này một trái tim nhỏ.

Vào lúc này.

Trầm Cận Bạch đột nhiên tiến lại gần, hai tay chống ở hai bên thành ghế, vây tôi trong lòng: “Cậu cố ý tới tìm tớ là vì muốn chơi điện thoại?”

Tôi trở tay che màn hình lại.

Sợ hắn nhìn thấy bình luận vừa rồi.

Trên đỉnh đầu lại truyền đến tiếng cười ranh mãnh của hắn: “Tớ thấy được rồi, cậu tym bình luận kia chứ gì.”

Tim tôi đập nhanh hơn rồi lại nhanh hơn.

Rõ ràng người yêu thầm là tôi, có được không hả!

Tôi xoay người, cười ha ha: “Ha ha ha ha tớ chỉ thấy rất buồn cười, bọn họ đu thì đu đi, lại còn nói cậu yêu thầm tớ ha ha ha ha…”

“Cái này không buồn cười.” Trầm Cận Bạch thu lại nụ cười có chút hời hợt bên môi, sắc mặt bỗng nhiên trở nên nghiêm túc “Tất cả mọi người đều nhìn ra, cậu còn không có nhìn ra sao?”

Đầu óc tôi ong một tiếng, nổ tung như pháo hoa rực rỡ.

Hắn nói: “Trầm Cận Bạch quả thật yêu thầm Hạ Chi.”

Đôi mắt hắn chứa sự thuần túy sạch sẽ chân thành như thời thiếu niên, bộ dáng tỏ tình nghiêm túc trước nay chưa từng có, tình yêu giống như là nước biển dâng trào đầy ắp đổ ập vào người tôi.

“Anh thích em, Chi Chi.”

*Từ đây đổi xưng hô nha.

“Sao anh lại cướp lời thoại của em, hôm nay em tới tìm anh chính là vì chuyện này.”

Ánh mắt hắn bởi vì vui vẻ mà sáng rực lên, ý cười ngày càng nhiều.

“Vậy anh có thể rút lại những lời vừa rồi để em nói một lần không?”

“Không thể!”

“Bình thường lúc mắng anh miệng lưỡi rất lưu loát, hiện tại như thế nào lại im lặng vậy?”

Cánh tay mạnh mẽ của hắn luồn xuống đầu gối tôi, trực tiếp bế tôi lên, đi thẳng ra ngoài cửa.

“Vậy được, nếu em không nói anh sẽ ôm em đi dạo một vòng.”

Dưới sự uy h.i.ế.p của thế lực tà ác, tôi đỏ mặt: “Kỳ thật mấy năm ở nước ngoài, em thật sự rất nhớ anh, muốn mỗi ngày đều nhìn thấy anh, mỗi lần anh tới tìm em, em đều rất vui vẻ, còn có những bộ phim truyền hình điện ảnh anh diễn cơ bản em đều xem hai lần, cho nên, em…”

Ghé vào tai hắn nhẹ giọng nói: “Thích anh.”

Trầm Cận Bạch cười nhẹ nhàng khoan khoái, lại nói với tôi:

“Không nghe rõ.”

“Em thích anh.”

“Ai thích ai?”

“Hạ Chi thích Trầm Cận Bạch.”

“Thích anh thì có muốn hôn anh không?”

“Muốn……”

Tôi nói xong bỗng nhiên dừng lại.

Ch tiệt, người này sao lại thâm sâu như vậy!

“Con trai, anh đừng có mà được voi đòi tiên……”

Hắn cúi người hôn lên môi tôi một cái.

Ấm áp.

Giật mình.

Trầm Cận Bạch đặt tôi ở trên bàn làm việc của hắn, bàn tay nâng hai má của tôi, đầu ngón tay nhẹ nhàng cọ: “Bạn trai hôn bạn gái, sao lại gọi là được voi đòi tiên?”

Tôi nhắm mắt lại.

Đôi môi ấm áp lại lần nữa phủ lên.

Làn váy của tôi quấn lấy chân hắn, giống như si mê.

Tôi không biết phải làm sao, tay nắm chặt lấy vạt áo hắn, lại bị hắn kéo ra, sau đó đặt lên trên lưng hắn, Trầm Cận Bạch có vẻ thành thạo hơn tôi nhiều.

Đang hôn, ngoài cửa đột nhiên có tiếng bước chân tới gần.

Là Tưởng Hiên.

Cậu ta vừa gào thét tên Trầm Cận Bạch vừa đi về phía phòng ngủ.

Tôi vội vàng từ trên bàn học nhảy xuống, không cẩn thận đụng phải mô hình bảo bối của Trầm Cận Bạch ở bên cạnh, rơi lộp bộp xuống đất.

Lúc Tưởng Hiên đi vào, sửng sốt hỏi:

“Ban ngày ban mặt hai người đóng cửa làm gì?”

Tôi mím môi.

Trầm Cận Bạch: “Cậu nói xem?

“Có gian tình! Nhất định có gian tình!”

Cậu ta vừa nói vừa nhanh chóng rời khỏi phòng, đóng cửa lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8